Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2023

Chương 6: Tác phẩm nghệ thuật

Biệt thự tọa lạc trên một ngọn đồi, được bảo mật qua nhiều lớp khác nhau và được bảo vệ bởi nhiều tầng quyền lực. Dù sao, những thứ được mang vài đây vốn không phải tầm thường. 

Vào một ngày nắng đẹp, một số "tác phẩm nghệ thuật" được mang đến trưng tại đây. Nói về nguồn gốc của những món đồ này, không phải ra chợ dạt là có thể dùng được. Chúng đều phải được chọn lọc kỹ càng theo yêu cầu của chủ biệt thự, thường những món này cũng có lai lịch không tầm thường, như từng là vị trí lãnh đạo trong các công ty lớn, là một nhân vật quan trọng nào đó đã thất thế,.... hoặc một số kẻ không ai muốn nhắc đến. 

Nhưng chung quy, dù cho chúng có từng là gì đi nữa, thì khi đã là tác phẩm nghệ thuật, tức là đã bị xã hội loài người này tước mất quyền cốt yếu. Bị tước đoạt, bị huấn luyện, bị giam càm, bị thuần hóa, bị biến đổi, là tất cả điều nó phải mang ơn vì được nhận lấy. 

Bước vào sảnh căn biệt thự, thứ làm người ta bắt mắt đầu tiên là chiếc đồng hồ được treo tại trung tâm. Đây là phước báu chủ nhân đời trước kia của biệt thự này được nhận. Gã được bọc trong một lớp cao su màu đen dày cộm, từ đầu đến chân, cơ thể hấp dẫn cho thấy đã từng rèn luyện và đang được gìn giữ cẩn thận như nào. Cố định gã giữa không trung là một cây thánh giá được treo lơ lửng từ các sợi dây móc nối vào chiếc đèn trùm lung linh sang trọng. Hai tay gã bị trói ra hai bên, hai chân bị kẹp chặt ở trụ. 

Vì sao gọi là đồng hồ? Vì sau cây thánh giá là hai thanh kim dài và kim ngắn được móc vào, chúng tự di chuyển theo tương ứng vị trí giờ phút, là một vật trang trí, và đưa giờ ở biệt thự này. 

Người trên cây thánh giá sẽ luôn được cung cấp dinh dưỡng và liều thuốc khiến gã tỉnh táo, để gã có thể thấy nơi gã từng làm chủ là như thế nào. Gã là một trong những thứ hiếm hôi được giữ lại một đoạn ký ức, tuy đã bị xóa hết thời gian trước đây và chỉ giữ lại cho gã biết gã từng làm chủ nơi này, đã làm gã cảm thấy nhục nhã sống qua ngần ấy năm.

Đã là vật trang trí nên cơ thể được cải tạo để phù hợp. Thu thập chất lỏng làm thức ăn và sẽ thải ra theo các đường ống trong bộ đồ, thông qua một hậu môn nhân tạo được đặt trong eo gã. Lỗ đít gã và lỗ cặc luôn bị lấp đầy theo năm tháng, bên dưới bộ đồ là một cơ thể trần trụi không còn lông hay tóc. Và có lẽ là mộ thiết kế tuyệt vời khi đường dây ở đèn chùm sẽ kết nối vào người gã, cứ mỗi khi đèn sáng, một luồng điện sẽ được truyền vào hai đầu vú, nách, cặc, dái và lỗ đít gã, khiến gã cũng tê cả người. 

Trong mắt gã, có một món đồ hình trụ đang được di dời vào vị trí bên dưới, đặt cũng gần trung tâm. Thứ ấy giống như một bể nước, và có người bên trong. Ở một khoảng cách xa sẽ khó mà thấy được gì, nhưng kẻ đó có vẻ đang trần truồng, bị xích bên trong. Lũ quản gia đang mở nắp trên sàn, rồi nối dây gì đó vào bên trong, một loại nước màu vàng trong được đổ dần vào, qua đùi, qua eo, rồi đến ngang mặt. 

Ngày qua ngày, gã nhìn người trong bồn cố gắng uống từng ngụm nước để thứ nước đó không ngậm qua mũi khiến kẻ đó ngạt chết. Những khi mực nước vượt tới trán người đó, hệ thống tự động sẽ xả nước để vừa lại tới cầm. 

Khi một tác phẩm nghệ thuật được đặt ở trung tâm, thì tức nó có giá trị to lớn nào đó để xứng đáng ở đây. Không phải ngẫu nhiên mà được. 

Và chiếc đồng hồ cùng bể nước này là một dạng như vậy. Đây là một cặp anh em, trong đó người anh từng là chủ căn biệt thự, người em đấu giá biệt thự cứu anh nhưng thất bại. Một bộ tác phẩm nêu lên tình anh em cảm động, và xứng đáng được đặt tại trung tâm sảnh.