Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2023

Chương 6: Tác phẩm nghệ thuật

Biệt thự tọa lạc trên một ngọn đồi, được bảo mật qua nhiều lớp khác nhau và được bảo vệ bởi nhiều tầng quyền lực. Dù sao, những thứ được mang vài đây vốn không phải tầm thường. 

Vào một ngày nắng đẹp, một số "tác phẩm nghệ thuật" được mang đến trưng tại đây. Nói về nguồn gốc của những món đồ này, không phải ra chợ dạt là có thể dùng được. Chúng đều phải được chọn lọc kỹ càng theo yêu cầu của chủ biệt thự, thường những món này cũng có lai lịch không tầm thường, như từng là vị trí lãnh đạo trong các công ty lớn, là một nhân vật quan trọng nào đó đã thất thế,.... hoặc một số kẻ không ai muốn nhắc đến. 

Nhưng chung quy, dù cho chúng có từng là gì đi nữa, thì khi đã là tác phẩm nghệ thuật, tức là đã bị xã hội loài người này tước mất quyền cốt yếu. Bị tước đoạt, bị huấn luyện, bị giam càm, bị thuần hóa, bị biến đổi, là tất cả điều nó phải mang ơn vì được nhận lấy. 

Bước vào sảnh căn biệt thự, thứ làm người ta bắt mắt đầu tiên là chiếc đồng hồ được treo tại trung tâm. Đây là phước báu chủ nhân đời trước kia của biệt thự này được nhận. Gã được bọc trong một lớp cao su màu đen dày cộm, từ đầu đến chân, cơ thể hấp dẫn cho thấy đã từng rèn luyện và đang được gìn giữ cẩn thận như nào. Cố định gã giữa không trung là một cây thánh giá được treo lơ lửng từ các sợi dây móc nối vào chiếc đèn trùm lung linh sang trọng. Hai tay gã bị trói ra hai bên, hai chân bị kẹp chặt ở trụ. 

Vì sao gọi là đồng hồ? Vì sau cây thánh giá là hai thanh kim dài và kim ngắn được móc vào, chúng tự di chuyển theo tương ứng vị trí giờ phút, là một vật trang trí, và đưa giờ ở biệt thự này. 

Người trên cây thánh giá sẽ luôn được cung cấp dinh dưỡng và liều thuốc khiến gã tỉnh táo, để gã có thể thấy nơi gã từng làm chủ là như thế nào. Gã là một trong những thứ hiếm hôi được giữ lại một đoạn ký ức, tuy đã bị xóa hết thời gian trước đây và chỉ giữ lại cho gã biết gã từng làm chủ nơi này, đã làm gã cảm thấy nhục nhã sống qua ngần ấy năm.

Đã là vật trang trí nên cơ thể được cải tạo để phù hợp. Thu thập chất lỏng làm thức ăn và sẽ thải ra theo các đường ống trong bộ đồ, thông qua một hậu môn nhân tạo được đặt trong eo gã. Lỗ đít gã và lỗ cặc luôn bị lấp đầy theo năm tháng, bên dưới bộ đồ là một cơ thể trần trụi không còn lông hay tóc. Và có lẽ là mộ thiết kế tuyệt vời khi đường dây ở đèn chùm sẽ kết nối vào người gã, cứ mỗi khi đèn sáng, một luồng điện sẽ được truyền vào hai đầu vú, nách, cặc, dái và lỗ đít gã, khiến gã cũng tê cả người. 

Trong mắt gã, có một món đồ hình trụ đang được di dời vào vị trí bên dưới, đặt cũng gần trung tâm. Thứ ấy giống như một bể nước, và có người bên trong. Ở một khoảng cách xa sẽ khó mà thấy được gì, nhưng kẻ đó có vẻ đang trần truồng, bị xích bên trong. Lũ quản gia đang mở nắp trên sàn, rồi nối dây gì đó vào bên trong, một loại nước màu vàng trong được đổ dần vào, qua đùi, qua eo, rồi đến ngang mặt. 

Ngày qua ngày, gã nhìn người trong bồn cố gắng uống từng ngụm nước để thứ nước đó không ngậm qua mũi khiến kẻ đó ngạt chết. Những khi mực nước vượt tới trán người đó, hệ thống tự động sẽ xả nước để vừa lại tới cầm. 

Khi một tác phẩm nghệ thuật được đặt ở trung tâm, thì tức nó có giá trị to lớn nào đó để xứng đáng ở đây. Không phải ngẫu nhiên mà được. 

Và chiếc đồng hồ cùng bể nước này là một dạng như vậy. Đây là một cặp anh em, trong đó người anh từng là chủ căn biệt thự, người em đấu giá biệt thự cứu anh nhưng thất bại. Một bộ tác phẩm nêu lên tình anh em cảm động, và xứng đáng được đặt tại trung tâm sảnh. 

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2019

Chương 5 - Cấp bậc [Nô lệ]

Biệt thự có chủ nhân thì sẽ có nô lệ. Tất cả nô lệ được đưa vào đã bị tẩy não, chúng quên mất cuộc sống trước đây. Toàn bộ giấy tờ chứng minh nhân quyền đều biến mất. Lông tóc đều bị cạo sạch, không còn gì cả. Khi nô lệ bước vào nơi đây, bộ phận vệ sinh của chúng đã hoàn toàn biến đổi.

Lính, Quản gia, Chó, Tác phẩm nghệ thuật cùng Đồ vật đấu giá

Mở đầu tầng lớp là Lính. Lính là những kẻ canh giữ sự bình yên cho biệt thự này, cấm kẻ ngoài xâm phạm, ngăn súc vật chạy thoát. Đây là tầng lớp có nô quyền cao nhất trong các tầng lớp nô lệ. Chúng được chia làm hai bộ phận. Một là Lính nội vụ, canh giữ các gian phòng, kiểm tra an ninh biệt thự. Hai là Lính ngoại vụ, canh giữ các cổng chính, quanh đồi, xử án những kẻ xâm phạm nơi đây. Đặc điểm chung của hai bộ phận này là toàn mặc bộ quần áo da, mô phỏng y hệt quần áo của cảnh sát. Cả khuôn mặt bị bao trùm bởi cao su. Cả hai bộ phận đều có quyền thực thi nhất định lên đối tượng mà mình cai quản. Dù đã bị tẩy não, nhưng chúng lại ban cho quyền nói để báo cáo sự tình lại cho chủ nhân, và quyền hoạt động. Nhưng chúng sẽ như bao nô lệ khác, đeo trên cổ một chiếc vòng kích điện, nhưng phạm vi rộng, là cả một ngọn đồi. Một khi chúng rời khỏi ngọn đồi này, chúng sẽ chết ngay lập tức. Mũi và hai đầu vú của chúng bị xỏ khuyên.

Điểm khác biệt của hai bộ phận là ở chỗ những lính nội vụ đều đã bị "thiến". Lý do làm như thế là do lính nội vụ ngày ngày phải tiếp xúc với các nô lệ tầng thấp, tránh cho chúng có gì đó thân mật, nên chúng phải bị "thiến". Nhưng "thiến" ở đây không phải là cắt bỏ hoàn toàn con cu của chúng, mà là không còn khả năng cương cứng nữa, teo nhỏ xíu lại y hệt đứa trẻ lên ba. Giữa một bầy súc vật dâm dục nứng cu mỗi ngày, thì chúng quả là đã bị "thiến". Lính ngoại vụ  cũng chả tốt lành gì hơn. Hai trứng dái bị kéo lòng thòng như dái ngựa. Con cặc thì lại luôn bứng. Chúng luôn phải gặp tình trạng vừa săn bắt tội phạm vừa nứng thường xuyên.

Tầng lớp kế tiếp chính là Quản gia. Giọng nói từ tầng lớp này đảo xuống đã hoàn toàn bị loại bỏ, được thay thế bằng tiếng gâu gâu. Quản gia có quyền thấp hơn Lính. Chúng là những súc vật có thể đứng, đi. Nhìn chung, đối với tầng lớp này, nô lệ được mang những chiếc cùm kim loại ở cổ, tay và chân. Vú cùng cy bị xỏ khuyên. Một chiếc khóa cu nằm yên vị ở hạ bộ, lỗ đít phía sau thì luôn được cố định cho mở toang ra. Chúng có nhiệm vụ chăm sóc cho đồ vật trong biệt thự, bảo quản tất cả, cũng như là lo cho bữa ăn, bữa uống - nước đái, cứt của nô lệ.

Theo sau những súc vật biết đi chính là những con chó dâm dục bò bốn chân. Là con người nhưng bị tước quyền làm người, chúng phải yên phận làm những con chó ở nơi này vĩnh viễn. Chó được chia làm hai loại, chó thường, chó cảnh và chó da. Chó thường là chó có cơ thể trần truồng, đeo cùm ở tay chân cổ, đeo một chiếc đuôi ở phía sau đít. Chúng thường là những người vừa bị ép làm chó, nhằm để chúng quen dần nên tầng lớp này cũng được nương tay đôi phần. Nhưng, hiện tại ở biệt thự, tầng lớp này dường như biến mất, chỉ còn chó cảnh và chó da. Chó cảnh là loại chó nô lệ thường xuyên thấy ở biệt thự. Chúng được trang bị những đồ vật như chó. Và dần theo thời gian, tay chân chúng sẽ được thu lại, cuối cùng chỉ là bò bằng các mắt cá chân, mắt cá tay. Lại qua thêm thời gian, chúng lại được chuyển sang tầng lớp mới, đó là chó da. Chó da, như tên gọi, là chó được bao bọc bởi một lớp da, lớp da đen này dần dần sẽ trở thành "lớp da chính thức" của lũ chó này.

Ở hai tầng lớp trên, ta thường thấy việc chúng trở thành bồn cầu người, hưởng thụ việc tiêu hóa chất thải. Nhưng, thật ra nhiệm vụ này là dành cho Tác phẩm nghệ thuật. Tác phẩm nghệ thuật là những nô lệ bị huấn luyện hoàn toàn, mất đi lối nghĩ, tiếng nói của loài người, tuy nhiên chúng không chết đi, chủ nhân giữ cho chúng một chút lý trí còn sót lại để trở thành các đồ vật trong biệt thự. Ví dụ như là bồn cầu, ghế ngồi hay một tượng tựa như được điêu khắc. Số phận của chúng dần dần sẽ được khai phá.

Cuối cùng là các đồ vật đấu giá. Đây là những nô lệ hết thời gian tồn tại trong biệt thự, hoặc đơn giản hơn là chúng được tạo ra nhằm mục đích bán đi. Biệt thự này tồn tại được là do nguồn tiền từ việc buôn bán nô lệ. Chính nguồn tiền này đã giúp biệt thự tồn tại qua nhiều thế kỷ, giữ cho sắc dục luôn thống trị ngọn đồi này.

Ở hai cấp bậc cuối cùng, cơ thể chúng đã bị biến đổi theo nhu cầu chủ nhân. Có thể thiếu mất đi đầu lưỡi, hoặc đơn giản là tay chân bị chặt đi, hay một số thứ tình thú được thêm vào. Nhưng, dĩ nhiên luôn có ở chúng chính là, chúng còn sống.

Số phận từng nô lệ phụ thuộc vào cấp bậc của chúng. Nhưng cấp bậc này không phải là vĩnh viễn, nó chỉ mang tính chất tạm thời. Đến cuôi cùng, kẻ nắm giữ nô lệ mới là tối cao trong chuỗi thống trị-bị trị này.

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

Chương 4 - Cấp bậc [Chủ nhân]

Biệt thự được xây dựng trên một ngọn đồi tách biệt với thế giới bên ngoài. Vẻ ngoài cao sang đã che mờ sự nhục dục trước nhân thế. Càng đi gần biệt thự, ta lại dễ dàng nhận ra, đấy chính là đáy cùng của bể nước sắc dục mà ác nhân đã tạo ra trong hàng trăm năm qua.

Nơi đây đã tồn tại qua nhiều thế kỷ, đổi qua bao đời chủ nhân. Mỗi chủ nhân có một phong cách riêng, biến tấu chuồng nô lệ khổng lồ này theo lối riêng của họ, tạo ra một nơi mang vẻ đẹp dâm dục phong phú.

Dù đã qua bao tay người, nhưng biệt thự này vẫn có những quy luật bất dời bất định. Mà thứ đầu tiên cần nhắc đến, đó chính là cấp bậc của những người tồn tại nơi đây.

Các cấp bậc được phân chia rõ ràng. Nơi đây tồn tại riêng biệt hai cá thể, chủ nhân và nô lệ.

Chủ nhân là người cai quản biệt thự này, người nắm giữ chìa khóa của cả ngọn đồi dâm dục trước ánh mặt trời. Họ có thể là một người, cũng có thể là nhiều người trong một thời điểm nào đó. Họ mắn giữ sinh mệnh của tất cả cá thể tồn tại trong biệt thự - nô lệ. Họ có quyền quyết định tối cao tại biệt thự. Nếu làm một phép so sánh, thì chủ nhân chính là diêm vương của địa ngục dâm dục trần thế. Một khi họ quyết định điều gì, tất cả buộc phải nghe theo, không được cải lệnh. Cũng có thể nói, trong biệt thự này, họ mới chính là con người, còn lại, chỉ là súc vật mà thôi.

Chủ nhân thường là những kẻ có quyền có tiền bậc nhất trong một thời kỳ. Kẻ có thể hô mưa gọi gió, có thể xóa bỏ sự tồn tại của nhiều người mà không ai đam ngăn cản. Như đã nói, chủ nhân tại một thời điểm không nhất thiết là chỉ một người, chủ nhân có thể là cả một hội, một tổ chức thần bí quyền năng nào đó. Vào một khoảng thời gian, biệt thự này chính là nơi tàn sát quyền lực giữa các chủ nhân, tranh quyền đoạt vị chỉ vì nhục dục.

Có lợi ích được nắm giữ sinh mạng thì cũng có bất lợi. Họ dễ dàng bị thay thế bởi kẻ khác, đó là hậu quả của cuộc đua quyền lực giữa các chiến thần, và khi thời khắc đó đến, dù có chấp thuận hay không, họ vẫn phải đưa chiếc chìa khóa cho người kế nhiệm rồi rời đi. Nhưng rời đi nào có dễ dàng. Số phận chủ nhân cũ sẽ được quyết định bởi chủ nhân mới. Luật chơi này được đặt ra từ khi biệt thự này được dựng nên.

Chủ nhân, những người dàng nắm giữ quyền lực nhưng cũng dễ dàng mất đi tất cả, đó là quả ngọt của sắc dục và cũng là cái giá của sự tham lam.

Cấp bậc súc vật ở biệt thự - Nô lệ. Nô lệ, như cái tên của nó, chính là những kẻ có cuộc đời vĩnh viễn bị nắm giữ bởi kẻ khác. Những kẻ yếu này, vì nhiều lý do lại rơi vào khổ cảnh, lại nhiều lý do trở thành nô lệ, nhưng chung quy, chúng không còn quyền con người. Nói chung, khi vào nơi đây, tất cả tồn tại của nô lệ đối với nhân thế đã bị xóa bỏ hoàn toàn. Chúng nằm ngoài vòng bảo vệ của luật pháp, không còn liên can đến xã hội, và thậm chí, không được chấp thuận như một con người.

Ở biệt thự này, ba loại người xuất hiện thường xuyên đó là chủ nhân, quản gia và chó, nhưng, đó chỉ là những tầng lớp được thấy rõ bên ngoài. Thật ra, nô lệ được chia làm các nhóm: Lính, Quản gia, Chó, Tác phẩm nghệ thuật cùng Đồ vật đấu giá. Mỗi vai trò đều có tác dụng khác nhau, chính thứ bậc quyết định nô quyền của chúng. Nhưng chung quy, chúng chỉ là súc vật, thậm chí, ở chuỗi nô lệ, chúng còn không bằng súc vật.

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

Chương 3 - Nghi thức

Trong biệt thự bạo dâm có rất nhiều nghi thức vượt xa so với tưởng tượng của một con người bình thường.

Để tránh cho việc thuốc kích thích quá độ, chất nhờn dâm dục sẽ tiết ra vô kiểm soát thì mỗi một năm, các nô lệ đứng bằng hai chân, quản gia, sẽ được đưa lên một máy hút. Ống hút đi vào con cặc và hút chất nhờn ra. Bởi vì tinh dịch đã hoàn toàn bị diệt, không sinh tinh nên thuốc vào người chỉ sinh ra chất nhờn dâm dục. Sau khi hút xong, số lượng tinh dịch này sẽ được bào chế thành thuốc kích thích và tiêm ngược lại vào những người nô lệ.

Trong khoảng thời gian đợi các quản gia hoàn tất việc hút tinh, các nô lệ bò bốn chân, chó cái, sẽ được đưa vào phòng tẩy não thôi miên. Dù là ban đầu vào trong việt thự đã hoàn toàn mất đi nhân cách con người nhưng để tránh thời gian làm chúng hồi phục, chủ nhân vẫn phải định kì tẩy não chúng. Xóa bỏ triệt để ký ức, tiếp tục thôi miên và tẩy não chúng, cho chúng biết chúng chỉ là những con chó dám dục trong biệt thự này.

Sau khi cả hai toàn tất thì đổi trình tự cho nhau, quản gia vào thôi miên và chó vào phòng cải tạo. Khác với quản gia, thay vì được hút tinh thì chó được tiêm một chất nhờn vào bóng đái, giúp nó căng phòng thêm. Một nô lệ ở đây trên hai năm thì sẽ được đính bao tay chó vĩnh viễn vào tay, chiếc cùm được hàn vĩnh viễn để kéo bóng đái ra sau đùi, khiến chúng không thể nào đứng lên được nữa. Vốn việc này không thể thực hiện năm đầu vì để cho chó cái quen với cuộc sống mới, sau đó, khi chúng thích nghi thì mới biến chúng thành chó thật sự. Còn khi trải qua bốn năm, chúng chỉ còn có thể đi bằng khuỷu tay và đầu gối, bắp tay cùng bắp chân được cố định bằng vòng sắc vĩnh viễn trên vai, đùi.

Thời gian làm quản gia cũng có giới hạn, sau khi trải qua hai năm làm quản gia, các nô lệ ấy sẽ trở thành chó cái. Bọn chó cái cũ sẽ được mang đến một biệt thự khác để tiếp tục huấn luyện trở thành một đồ vật, không còn suy nghĩ, chỉ mặc đồ da. Và khi hoàn toàn trở thành đồ vật, chúng được đưa đến trang trí ở các biệt thự làm tác phẩm nghệ thuật hoặc trở thành một bồn cầu ở một nhà vệ sinh công cộng nào đó, hoặc sẽ bán đấu giá ở chợ đen hay đơn giản là biến thành nô lệ ở lĩnh vực nào đó.

Đối với một đồ vật thì việc cơ thể chúng còn nguyên vẹn là một hình thức khó tìm. Bởi trong lúc huấn luyện thành đồ vật, tùy theo chủ ý mà chúng có thể bị thiến, thêm các thứ linh tinh vào cơ thể, chặt bỏ phần cơ thể nào đó. Nhưng dù làm thế nào thì cũng không thấy hình thức mang rợ bởi thành phẩm đều bị bọc vĩnh viễn trong đồ da thì sao biết được da thật ra sao chứ.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

Chương 2 - Khách mới

Biệt thự đón tiếp "khách mới". Năm chàng trai mặc đồ tây, đeo mũ trùm đen bị kéo lê vào một lối vài ở bên hông biệt thự, dẫn đến một tầng hầm. Dường như đây là các công tử ăn chơi bởi trên người đều là những quần áo xa xỉ. Tất cả năm người đều giãy giụa nhưng không chống lại được sức của mười người đàn ông mặc đồ da to lớn. Cả năn người bị trói treo lên trần nhà. Một tên to con đến và tiêm một loại thuộc vào tay họ, cả năm người bất động.

Chúng bắt đầu lột quần áo của cả năm. Dùng một tấm thép nung nóng in số lên tất cả. Họ rên lên ư ử, có lẽ rất đau nhưng tiếng la bị trùm đầu chặng lại. Người đầu tiên với cơ bắp cuồn cuộn có mã số là 116, người thứ hai ốm hơn có mã số là 117, người thứ ba có con cặc to lớn với mã số 118 cùng người thứ tư có vết sẹo trên vai là 119, kẻ cuối cùng có lông rậm nhất là 120.

Khi in xong chữ, bọn đồ da cởi mũ trùm cho năm người. Họ bắt đầu chửi loạn xạ cả lên.

"Ồn ào quá!"

Với một câu thế thôi mà trong chốc lát, năm chiếc lưỡi của năm người đều bị cắt đi, họ chỉ có thể kêu ư ử. Dường như thuốc gây bất lực kia còn tác động vào dây thần kinh nứng của họ, họ bắt đầu rạo rực cả người.

"Nhanh thôi các công tử, các ngài sẽ trở thành những con chó cái ham địt, nhanh thôi".

Nói rồi, đám người đồ da nhảy vào, triệt sạch lông chân, lô nách, lông ngực, lông cặc, lông mày, râu cùng tóc năm công tử. Lần lượt các người đó tiêm dịch tiêu diệt tinh trùng vào dái, dẫn hết nước tiểu ra ngoài rồi cho vào trong chai. Đầu vú bị xỏ khuyên, đầu cặc bị xỏ khuyên, buồi dái bị xỏ khuyên. Hai tay, chân bị vòng sắt nung nóng ép chặt vào. Trước mắt năm người, toàn bộ chứng minh thư cùng bằng cấp đều bị ngọn lửa đốt sạch, không chừa lại gì. Sau đi đái ra hết, chúng đeo chiếc khóa cặc vào con cặc cả năm, rồi tiêm thêm một lượng thuốc kích dục lớn vào con cặc đang bị giam trong lồng.

Tưởng như đã hết nhưng cả năm lại cảm thấy một trận đau đớn ở đít. Một ống dẫn dẫn một lượng nước lớn vào người.

"Đây là thuốc dùng để cải tạo đĩ chó cái. Chỉ cần thuốc vào thì hệ tiêu hoá từ nay chỉ có thể tiếp nhận nước đái, tinh dịch và cứt. Lỗ đít bọn bây sẽ luôn ẩm ướt thèm thao cùng con cặc luôn muốn bắn nhưng không bắn được."

Nước cứ chảy vào, cơ thể họ muốn ỉa nhưng chả thể ỉa được, muốn đái nhưng chẳng thể đái được.

Một chiếc máy được lắp vào trong đầu. Trước khi lắp vào, cả năm thấy bọn đồ da cười nói.

"Máy này sẽ tẩy não tụi bây, tụi bây sẽ quên sạch quá khứ mình là ai, chỉ biết bản thân là chó cái, thèm nước đái, thèm cặc, thèm cứt."

Đến bây giờ, họ nhận thức được rằng. Thân phận trước đây đã hoàn toàn bị tước bỏ, họ sắp trở thành những con chó mê địt dâm dục, giãy giụa trong vô vọng, gào thét trong tuyệt vọng. Bên tai họ chỉ còn tiếng thôi miên, chỉ còn định nghĩa chó cái dâm dục cho họ. Cuộc đời họ đã sang một trang mới.

Ngày hôm sau, chủ nhà lại ghé thăm "khách". Năm "vị khách" đeo mũ trùm đầu, chỉ chừa cái miệng đang mở rộng, cổ đeo vòng cùng mã hiệu trên ngực. Khuyên khắp người, con cặc bị chiếc lồng bao lấy, bò chổng đít trên đất, tay chân lần lượt bị bao bọc trong một túi da. Phía sau đít là một chiếc đuôi.

"Khách của chúng ta ngoan chứ?"

"Vâng, chúng rất ngoan. Bây giờ chúng có thể hoàn toàn trở thành bồn cầu người hoàn thiện."

Cả bọn đồ da tiến đến, theo ý chỉ người chủ đem năm con chó cái vào một phòng vệ sinh. Lắp trên mặt chúng là bồn cầu. Mười tên lần lượt xả hết nước thải, cứt đã nín trong một ngày vào miệng chúng. Không còn sự bướng bỉnh của hôm qua, chúng ngoan ngoãn tiếp nhận chất thải, con cặc cương cứng trong chiếc lồng vì vui sướng.

"Sau hôm nay, dẫn chúng làm bồn cầu ở lối vào, để nô lệ nào mắc đái thì dùng ngay lập tức, khỏi phải bò vào nhà."

Ngày hôm sau, giữa trời trưa nắng gắt có năm con chó bò bị xích ở lối vào, miệng luôn mở chờ đợi nước đái.

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

Chương 1 - Biệt thự dâm dục

Ở một nơi xa xôi, có một biệt thự rộng lớn. Kiến trúc tráng lệ cùng cảnh đẹp mê hồn chính là tô điểm thêm cho các tác phẩm nghệ thuật.

Vào sáng sớm, một người đàn ông bò khỏi giường, uống chai nước đái tanh nồng ở đầu giường rồi bao bọc tứ chi trong bao tay da, cùng với chiếc vòng cổ, nó bò xuống lầu. Tại biệt thự này, nó không biết từ khi nào nhưng mỗi sáng thức dậy nó phải tự nhận ra mình là một con chó cái dâm dục, tự uống nước đái bản thân rồi bò bốn chân cùng chiếc đuôi chó.

Đối với người thường thì đây là biến thái nhưng trong biệt thự này thì không. Trong biệt thự có ba loại người, một là chủ nhân, hai là quản gia và ba là chó. Chủ nhân là một người đàn ông chỉ khoảng ba mươi tuổi, mỗi tuần đến nơi đây định kì ba lần. Quản gia cùng chó là nô lệ tình dục của ông. Đã là nô lệ thì không được phép mặc quần áo và đi ra ngoài. Trang phục quản gia là một cái khóa cu, một đồ chơi gắn vào lỗ đít, ba chiếc khuyên ở cu cùng đầu vú, tay và chân được bao bởi vòng bằng kim loại, họ có nhiệm vụ chăm sóc biệt thự và nuôi dưỡng chó. Chó là những quản gia làm không tốt công việc bị hạ cấp, mãi mãi chỉ được bò bốn chân và sủa gâu gâu, không được làm bất cứ gì giống con người.

Điểm đặt biệt của biệt thự này là có bồn cầu người. Cữ mỗi tuần, những con chó thay phiên nhau trở thành bồn cầu cho quản gia đái vào. Vì sao không có ỉa? Vì trước khi vào đây, cơ thể của nô lệ đã được cải tạo hoàn toàn, chúng chỉ có thể uống nước đái mà sống, không ăn đồ ăn nên không có chất thái. Tuy một số trường hợp vẫn có nhưng khi nô lệ ỉa ra, chúng phải tự ăn cứt của chính bản thân.

Đã là nô lệ thì không còn là người, trước khi vào đây, tất cả nô lệ đã bị xé đi giấy chứng minh bản thân, xóa khỏi hộ tịch, mất quyền của một con người mãi mãi. Không những thế, cơ thể chúng còn được cải tạo hoàn toàn để phù hợp với thân phận nô lệ. Ví như cạo sạch tất cả lông trên người, làm cho tinh dịch của chúng không có tinh trùng và luôn hứng tình muốn bị địt, giọng nói bị chỉnh hoàn toàn thành tiếng sủa gâu gâu cùng những tiếng dâm đãng, trên cổ đeo vĩnh viễn một chiếc vòng kiểm soát hành vi. Chiếc vòng này rất tiện lợi bởi nóphâna ra hành vi cho nô lệ, ví dụ một nô lệ không thể nào trốn thoát khỏi biệt thự do nếu đi thì sẽ bị giật điên cho đến chết, nếu là chó mà đứng lên thì sẽ bị giật cho đêm khi quỳ lại. Và điều đặc biệt khi vào biệt thự này đó chính là tất cả nô lệ đều đã bị tẩy não. Chúng không biết bản thân là ai, chúng không biết quá khứ là gì, bộ não của chúng chỉ hướng về một chuyện đó là địt và địt.

Mỗi ngày, quản gia sẽ đái vào miệng chó và choa sẽ đái nước vào chai, đưa cho toàn bộ nô lệ trong biệt thự uống. Bởi vì bị tẩy não nên nô lệ luôn thấy chuyện bị làm nhục luôn là khoái cảm, lấy chuyện bị hành hạ là lẽ sống.

Nô lệ không thể nằm trên giường, đây là quy tắc bất thành văn từ trước đến nay, khi nghỉ ngơi, nô lệ sẽ vào lồng và tập ngủ cho đến sáng hôm sau. Trong chiếc lồng thường sẽ gắn một con cặc giả, nô lệ bò lồng rồi cho cặc giả vào đít. Hình dáng cặc giả tùy theo ý của chủ nhân, có thể to bằng tay người, có thể có gai hoặc có thể láng mịn.

Không những có đời sống không phải con người mà còn có tư tưởng của nô lệ. Chúng được huấn luyện biết bản thân là nô lệ qua những khiếm khuyết trên người chúng, bộ não của chúng hoàn toàn không thể nghĩ gì về chuyện địt nữa. Mục đích của việc này là để chúng vĩnh viễn là nô lệ, dù có quay lại cuộc sống đời thường thì cũng chỉ là một nô lệ bẩn thỉu, không thể cưới vợ sinh con duy trì giống nòi, không còn là con người bình thường nữa.

Con cặc của nô lệ luôn cương cứng, duy trì trạng thái hứng tình của chúngm trước khi vào, chúng được tiêm vào một loại thuốc kích dục có thời hạn vĩnh viễn. Dù là cương cứng nhưng đó chỉ là cương cứng trong chiếc lồng, không được xuất tinh càng làm những con chó dâm đãng ấy nổi điên.

Thân phận nô lệ rất đa dạng, có những nô lệ từng là kẻ lu manh xó chợ, cũng có kẻ từng là ông chủ tập đoàn lớn hay đại ca băng đảng khét tiếng nhưng điều đó đã còn có nghĩa lý gì nữa khi thành nô lệ. Vứt đi thân phận, trở thành một con chó phục vụ đàn ông.

Đã bước vào biệt thự dâm dục, từ một quý ông cũng sẽ trở thành con chó cái mê cặc dâm đãng. Đây là sứ mệnh cả đời chúng, tắm trong chất thải và chết trong nhục dục, tất cả đã được quyết định từ khi chúng trở thành nô lệ.