Biệt thự có chủ nhân thì sẽ có nô lệ. Tất cả nô lệ được đưa vào đã bị tẩy não, chúng quên mất cuộc sống trước đây. Toàn bộ giấy tờ chứng minh nhân quyền đều biến mất. Lông tóc đều bị cạo sạch, không còn gì cả. Khi nô lệ bước vào nơi đây, bộ phận vệ sinh của chúng đã hoàn toàn biến đổi.
Lính, Quản gia, Chó, Tác phẩm nghệ thuật cùng Đồ vật đấu giá
Mở đầu tầng lớp là Lính. Lính là những kẻ canh giữ sự bình yên cho biệt thự này, cấm kẻ ngoài xâm phạm, ngăn súc vật chạy thoát. Đây là tầng lớp có nô quyền cao nhất trong các tầng lớp nô lệ. Chúng được chia làm hai bộ phận. Một là Lính nội vụ, canh giữ các gian phòng, kiểm tra an ninh biệt thự. Hai là Lính ngoại vụ, canh giữ các cổng chính, quanh đồi, xử án những kẻ xâm phạm nơi đây. Đặc điểm chung của hai bộ phận này là toàn mặc bộ quần áo da, mô phỏng y hệt quần áo của cảnh sát. Cả khuôn mặt bị bao trùm bởi cao su. Cả hai bộ phận đều có quyền thực thi nhất định lên đối tượng mà mình cai quản. Dù đã bị tẩy não, nhưng chúng lại ban cho quyền nói để báo cáo sự tình lại cho chủ nhân, và quyền hoạt động. Nhưng chúng sẽ như bao nô lệ khác, đeo trên cổ một chiếc vòng kích điện, nhưng phạm vi rộng, là cả một ngọn đồi. Một khi chúng rời khỏi ngọn đồi này, chúng sẽ chết ngay lập tức. Mũi và hai đầu vú của chúng bị xỏ khuyên.
Điểm khác biệt của hai bộ phận là ở chỗ những lính nội vụ đều đã bị "thiến". Lý do làm như thế là do lính nội vụ ngày ngày phải tiếp xúc với các nô lệ tầng thấp, tránh cho chúng có gì đó thân mật, nên chúng phải bị "thiến". Nhưng "thiến" ở đây không phải là cắt bỏ hoàn toàn con cu của chúng, mà là không còn khả năng cương cứng nữa, teo nhỏ xíu lại y hệt đứa trẻ lên ba. Giữa một bầy súc vật dâm dục nứng cu mỗi ngày, thì chúng quả là đã bị "thiến". Lính ngoại vụ cũng chả tốt lành gì hơn. Hai trứng dái bị kéo lòng thòng như dái ngựa. Con cặc thì lại luôn bứng. Chúng luôn phải gặp tình trạng vừa săn bắt tội phạm vừa nứng thường xuyên.
Tầng lớp kế tiếp chính là Quản gia. Giọng nói từ tầng lớp này đảo xuống đã hoàn toàn bị loại bỏ, được thay thế bằng tiếng gâu gâu. Quản gia có quyền thấp hơn Lính. Chúng là những súc vật có thể đứng, đi. Nhìn chung, đối với tầng lớp này, nô lệ được mang những chiếc cùm kim loại ở cổ, tay và chân. Vú cùng cy bị xỏ khuyên. Một chiếc khóa cu nằm yên vị ở hạ bộ, lỗ đít phía sau thì luôn được cố định cho mở toang ra. Chúng có nhiệm vụ chăm sóc cho đồ vật trong biệt thự, bảo quản tất cả, cũng như là lo cho bữa ăn, bữa uống - nước đái, cứt của nô lệ.
Theo sau những súc vật biết đi chính là những con chó dâm dục bò bốn chân. Là con người nhưng bị tước quyền làm người, chúng phải yên phận làm những con chó ở nơi này vĩnh viễn. Chó được chia làm hai loại, chó thường, chó cảnh và chó da. Chó thường là chó có cơ thể trần truồng, đeo cùm ở tay chân cổ, đeo một chiếc đuôi ở phía sau đít. Chúng thường là những người vừa bị ép làm chó, nhằm để chúng quen dần nên tầng lớp này cũng được nương tay đôi phần. Nhưng, hiện tại ở biệt thự, tầng lớp này dường như biến mất, chỉ còn chó cảnh và chó da. Chó cảnh là loại chó nô lệ thường xuyên thấy ở biệt thự. Chúng được trang bị những đồ vật như chó. Và dần theo thời gian, tay chân chúng sẽ được thu lại, cuối cùng chỉ là bò bằng các mắt cá chân, mắt cá tay. Lại qua thêm thời gian, chúng lại được chuyển sang tầng lớp mới, đó là chó da. Chó da, như tên gọi, là chó được bao bọc bởi một lớp da, lớp da đen này dần dần sẽ trở thành "lớp da chính thức" của lũ chó này.
Ở hai tầng lớp trên, ta thường thấy việc chúng trở thành bồn cầu người, hưởng thụ việc tiêu hóa chất thải. Nhưng, thật ra nhiệm vụ này là dành cho Tác phẩm nghệ thuật. Tác phẩm nghệ thuật là những nô lệ bị huấn luyện hoàn toàn, mất đi lối nghĩ, tiếng nói của loài người, tuy nhiên chúng không chết đi, chủ nhân giữ cho chúng một chút lý trí còn sót lại để trở thành các đồ vật trong biệt thự. Ví dụ như là bồn cầu, ghế ngồi hay một tượng tựa như được điêu khắc. Số phận của chúng dần dần sẽ được khai phá.
Cuối cùng là các đồ vật đấu giá. Đây là những nô lệ hết thời gian tồn tại trong biệt thự, hoặc đơn giản hơn là chúng được tạo ra nhằm mục đích bán đi. Biệt thự này tồn tại được là do nguồn tiền từ việc buôn bán nô lệ. Chính nguồn tiền này đã giúp biệt thự tồn tại qua nhiều thế kỷ, giữ cho sắc dục luôn thống trị ngọn đồi này.
Ở hai cấp bậc cuối cùng, cơ thể chúng đã bị biến đổi theo nhu cầu chủ nhân. Có thể thiếu mất đi đầu lưỡi, hoặc đơn giản là tay chân bị chặt đi, hay một số thứ tình thú được thêm vào. Nhưng, dĩ nhiên luôn có ở chúng chính là, chúng còn sống.
Số phận từng nô lệ phụ thuộc vào cấp bậc của chúng. Nhưng cấp bậc này không phải là vĩnh viễn, nó chỉ mang tính chất tạm thời. Đến cuôi cùng, kẻ nắm giữ nô lệ mới là tối cao trong chuỗi thống trị-bị trị này.